Sound&Lightingvn Documents

Hoàn thiện hơn nghệ thuật nghe nhìn...

  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size

Ánh sáng Ca nhạc & Chương 08

CHƯƠNG 08

Làm việc bên ngoài nước Mỹ

Working Outside the United States

 

Khi nghệ sĩ Mỹ quyết định đi lưu diễn ở nước ngoài, họ thường xử dụng một trong ba phương pháp tiếp cận để đáp ứng nhu cầu kỹ thuật của họ. Phổ biến nhất, người thiết kế ánh sáng được quản lý cho biết tất cả thỏa thuận đã được thực hiện qua người tổ chức địa phương và người cung cấp địa phương sẽ cung cấp thiết bị. Bạn phải xử dụng những gì được trao và "làm cho nó hoạt động". Trong cách tiếp cận thứ hai, bạn có thể được yêu cầu nộp sơ đồ ánh sáng, nhưng từ đó bạn nghe nói bạn phải chấp nhận những gì họ cung cấp cho bạn. Hay, lộc trời cho, bạn sẽ có bất cứ điều gì mà bạn yêu cầu. Kịch bản cuối cùng này cũng không khó đạt trong thời buổi này.

Đừng quên ra quầy đổi tiền, mặc dù vậy. Tùy thuộc vào hợp đồng của nghệ sĩ, nghệ sĩ có thể trả tiền giá trị chương trình ngoài sự cắt giảm doanh thu bán vé. Nếu thuộc trường hợp này, bạn có thể có vấn đề làm cho người tài chính hiểu rằng giá có thể cao hơn trong phần lớn dịch vụ ở nước ngoài.

Lưu diễn bên ngoài nước Mỹ cho biết ngân sách đội lên rất nhiều do chi phí tăng thêm như thông dịch, khách sạn và chi phí đi lại cao hơn, và mức giá công tác phí cũng cao hơn. Vài chi phí thêm vào này sẽ được thanh toán bởi ban tổ chức địa phương, nhưng rõ ràng kết quả cuối cùng được nâng lên khi lưu diễn nước ngoài.

Sách này có thể không viết chi tiết lưu diễn ở mọi quốc gia, nhưng tôi tin rằng Liên minh châu Âu, Nam Mỹ, và Nhật đại diện cho các thị trường nước ngoài lớn nhất và thỏa thuận khu vực với show ca nhạc cũng tương tự như hầu hết những nước khác. Sự khác biệt lớn giữa các quốc gia có nhiều khả năng vì lý do chính trị. Vài quốc gia đè nén vài loại nhạc và hình ảnh nghệ sĩ hay kiểm soát không khí âm nhạc của họ. Nghệ sĩ đã được báo họ có thể thực hiện trong một quốc gia nào đó, nhưng sau đó được cho biết họ phải xóa lời bài hát, bài hát, hay cử chỉ vật lý nhất định. Hầu hết những hạn chế này được áp dụng đối với các nghệ sĩ, không phải cho chương trình hay đội kỹ thuật, nhưng lưu ý, trong bất kỳ quốc gia nào, bạn nên tôn trọng phong tục và thái độ của họ, chẳng hạn như không uống rượu trong quốc gia Hồi giáo.

Carnets

Hộ chiếu hàng hóa (Carnet) được chấp nhận tại hơn 75 quốc gia và lãnh thổ. Điền vào mẫu đơn và gởi đến U.S. Customs Service trước khi tour rời khỏi Mỹ mang theo bất kỳ thiết bị nào, ngay cả vật dụng cá nhân như camera mắc tiền, sẽ được mang trở lại Mỹ. Bạn sẽ cần tất cả số serial, mô tả món đồ, bằng chứng về nước sản xuất, và ước tính giá. U.S. Customs Service sẽ đóng dấu, dạng thức như xác minh những thiết bị này có nguồn gốc ở Mỹ, do đó, nghệ sĩ không phải trả thuế nhập khẩu khi trở về. Hơn nữa, khi nghệ sĩ đi vào nước ngoài dưới dạng miễn thuế giá trị gia tăng (VAT), nhiệm vụ, và thông điệp trên mạng an ninh mỗi liên kết thường đòi hỏi vào lúc nhập khẩu.

Carnet được xử dụng trong suốt chuyến đi của nghệ sĩ ở nước ngoài để duy trì bút tích về sự di động của thiết bị và xác nhận nghệ sĩ không có kế hoạch bán thiết bị. Các mẫu này được kiểm tra khi nghệ sĩ rời khỏi mỗi quốc gia để bảo đảm tất cả món đồ nhập vào quốc gia đã rời đi, do đó loại trừ bất kỳ khoản thuế doanh thu hay thuế đặc biệt nào.

Người quản lý tour đã trải qua tất cả những điều này thường xuyên, đủ để bảo đảm làm thủ tục giấy tờ chính xác hay quản lý nghệ sĩ đã thuê công ty chuyên ngành xử lý những loại giấy tờ giao nhận vận tải hàng hóa. Rất tốt nếu công ty đó cũng có đại lý trong nước nghệ sĩ sẽ tham quan, để hỗ trợ bất kỳ vấn đề nào khi xong việc. Những công ty này cũng có thể tiến hành việc khởi hành của nghệ sĩ đến từ quốc gia đó. Vấn đề này đặt cạnh trái tim tôi, vì trên một trong những chuyến đi đầu tiên đi lưu diễn ở châu Âu, tôi được báo là "ai đó" sẽ chăm sóc tất cả mọi cái, nhưng khi chúng tôi đến, "ai đó" biệt tăm biệt tích. Gọi đến số điện thoại chúng tôi có, nhưng không ai trả lời. Ông ta cuối cùng đã xuất hiện, nhưng chúng tôi đã bị trì hoãn việc thiết lập và tim chúng tôi hồi hộp cho phần còn lại của tour lưu diễn, lo ngại ông ta sẽ biến mất lần nữa. Đừng để điều này xảy ra với bạn.

Khi bạn là người thiết kế ánh sáng, có thể không trực tiếp chịu trách nhiệm về tất cả việc giấy tờ này, nếu bạn đang lấy đồ ánh sáng, thậm chí console của bạn, sẽ bình yên cho tâm hồn bạn, khi đã bảo đảm thiết bị được chăm sóc đúng cách.

Những món đồ cá nhân có giá trị bạn đang mang trong hành lý, chẳng hạn như camera, cũng cần kiểm tra hải quan ở sân bay (kiểm tra vị trí và giờ hoạt động của nó). Một form sẽ trao cho bạn, sẽ cho phép bạn quay trở lại Mỹ mà không bị đánh thuế món đồ đó.

Tôi đã làm việc với một nghệ sĩ đã đặt vài đồng hồ Rolex nhái giả trong amplifier của mình, và hải quan đã tìm thấy . Lúc đầu, nghệ sĩ này từ chối đã đặt ở đó và khẳng định rằng một trong nhân viên đội kỹ thuật đã làm vậy. Cuối cùng, ông đã trả tiền thuế, nhưng tất cả các thiết bị của chúng tôi đã bị giam tại hải quan vài ngày. Nghệ sĩ phải trả tiền thuê thêm thiết bị cần thiết.

Lưu diễn tại Liên minh châu Âu

Nếu bạn đang đi lưu diễn ở châu Âu, bạn sẽ thấy hầu như tất cả mọi cái bạn cần và quen thuộc với cái ở Mỹ. Ngoài tất cả thiết bị Mỹ sản xuất đã được xuất khẩu sang châu Âu nên có tiếng Anh và châu Âu rất tốt, đèn, dimmer, và console. Châu Âu có thể là cửa hàng bánh kẹo cho người thiết kế.

Ngoài những công ty Anh, vài công ty tour ánh sáng và âm thanh Mỹ có nhiều chi nhánh ở Anh, thí dụ, See Factor, Inc.liên kết với các công ty Anh, Bandit Lights, và PRG có cơ sở riêng của họ, cũng như Clair Audio (cũng có ánh sáng). Kiểm tra với họ hay công ty yêu thích của bạn tại Mỹ trước đây khi chuẩn bị cho việc ở nước ngoài của bạn.

Các công ty này thường kết hợp tốt những công nghệ châu Âu và Mỹ để tạo ra những hệ thống của họ, do đó, lưu diễn tại Anh và Liên minh châu Âu tương đối dễ thiết bị có liên quan. Chỉ cần về bất kỳ phần của thiết bị có sẵn, mặc dù số lượng có thể bị giới hạn, và thường cần cam kết ban đầu nếu bạn muốn bảo đảm nhận được tất cả mọi cái bạn muốn.

Ảnh hưởng của thị trường chung châu Âu và đồng Euro

Một trong những mục tiêu của EU là cho phép vượt qua biên giới dễ hơn, nhưng ngày 11-09 và cuộc chiến chống khủng bố đã ảnh hưởng đến mục tiêu này phần nào. Hãy sẵn sàng trình hộ chiếu của bạn tại biên giới, nhưng nếu bạn đang đi lưu diễn bằng xe buýt tour hay xe hơi, bạn rất có thể không phải dừng lại. Lưu diễn bằng máy bay vẫn đòi hỏi bạn phải trình hộ chiếu, nhưng có những đường đi riêng trong sân bay dành cho người có hộ chiếu EU. Công dân Anh sẽ không bị đóng dấu hộ chiếu nhưng bị quét qua để theo dõi hoạt động lưu diễn của họ. Dân nước khác sẽ bị đóng dấu khi nhập cảnh vào Anh. Liên lạc người Anh của tôi nói hải quan ở Anh vẫn hơi khó chịu, nhiều hơn những nước EU khác. Ngoài ra còn có căn cước EU, nhưng công dân nước Anh chưa có nó.

Những người ở Mỹ, ai nghĩ hải quan và an ninh sân bay của chúng ta ngẫu nhiên và có phần thất thường sẽ không đơn độc. Một người Anh, Andi Watson cho biết, tại Mỹ, an ninh sân bay là một chuyện khá ngẫu nhiên với sự nhầm lẫn, hoàn toàn không biết nếu bạn có mang laptop hay đã để lại nó trong khi tháo/mang giày. Tại London Heathrow, quy tắc có thể thay đổi theo nghĩa đen từng giờ, và ở Paris CDG bạn phải lấy tất cả đồ điện tử hay điện của bạn và đặt chúng trong khay đặc biệt bao gồm bất cứ cáinhư dây cắm adapter, cable, USB, v.v, v.v, làm cho chuyến đi của bạn trong ngành công nghiệp này thành ác mộng nhẹ".

Đồng euro được giới thiệu vào năm 1999, là đồng tiền chung cho các nước thành viên EU. Tất cả, nhưng Vương quốc Anh, Thụy Điển, và Đan Mạch không xử dụng đồng euro. Ngay cả vài quốc gia không là thành viên cũng đã cho qua loại tiền tệ này. Khi nó bắt đầu tiến hành thì tỷ lệ 1:1 với đồng đô la Mỹ, đồng euro đã tăng đáng kể và bây giờ hầu hết các giao dịch đều có tỷ lệ cao hơn so với đồng USD. Trong năm 2009, tỷ lệ chuyển đổi khoảng 1 euro bằng 1,3 đô la Mỹ.

Để nhập vào Anh hay các nước châu Âu, các thiết bị như thiết bị ban nhạc, ánh sáng, âm thanh, trang phục, hay cảnh trí, bạn phải có giấy tờ ổn thỏa và hoàn thành. Và đúng thực là là hoàn tất. Nhân viên hải quan có một ngày tồi tệ có thể quyết định phải duyệt tất cả phần thiết bị (mà cũng đúng khi trở lại Mỹ). Nếu nhân viên này tìm ra chỉ là món đồ chưa liệt kê, có thể bị giữ ở hải quan hàng giờ hay cả ngày ... thậm chí cả tuần. Bạn đừng nhân cơ hội này. Hãy làm việc với một công ty vận tải hàng hóa quen biết, cho biết với chính xác những cái Carnet đòi hỏi.

Sự khác biệt văn hóa

Tục lệ liên quan đến cách Người châu Âu nghỉ ngơi và ăn, giờ họ làm việc, và ngay cả đội kỹ thuật sẵn có cũng có thể thay đổi đáng kể khắp Liên minh châu Âu. Không phải hàm ý đội châu Âu không tốt bằng, nếu không tốt hơn, đội Mỹ. Chỉ có nghĩa bạn phải lưu ý, họ đặt ra nguyên tắc làm việc khác và nó có thể làm bạn mất vài thói quen khi lưu diễn ở nước ngoài đầu tiên.

Ngôn ngữ cũng vậy. Bạn có thể mang theo bản dịch cuốn sách tiện dụng Theatre Words (OISTAT, www.theatrewords.com) một trong bốn phiên bản: Toàn cầu, Bắc Âu, Trung Âu, Ý, bao gồm những từ kỹ thuật chuyên ngành chúng ta đang xử dụng, nhưng ngay cả tài liệu hướng dẫn cũng không là giải pháp tổng thể cho vấn đề ngôn ngữ. Nhiều người tổ chức thuê đội kỹ thuật nói tiếng Anh trên lục địa, trong vài trường hợp, họ là những quân nhân Mỹ hay người thân của họ đóng quân trong khu vực. Tôi tìm được giải pháp tốt nhất là bảo đảm người thợ điện trưởng bạn nhận được từ người cung cấp thiết bị Anh của bạn có thể trò chuyện bằng tiếng Pháp và tiếng Đức. Không quá nhiều từ để hỏi, cũng như nhiều người Anh không nói được cả hai ngôn ngữ.

Làm việc qua thông dịch viên rất khó, vì hầu hết đều không quen những thuật ngữ sân khấu chúng ta thông tin. Tôi cũng thấy rằng thông dịch dành nhiều thời gian với nhân viên quản lý hơn đội kỹ thuật. Tôi vài từ và số điện thoại bạn cần phải giao tiếp, và tôi thường thấy có đủ người nói được tiếng Anh, do đó bạn có thể nói ra quan điểm của bạn cho họ. Patrick Stansfield đã làm việc cho Rolling Stones quay trở lại khi họ không nổi tiếng ở Mỹ. Họ đã biểu diễn ở những câu lạc bộ nhỏ khắp châu Âu. người Mỹ, Patrick đã cảm thấy thất vọng với những người chắc chắn họ biết anh là người Mỹ nhưng vẫn khăng khăng đòi nói chuyện với anh ta bằng ngôn ngữ mẹ đẻ. Anh đã có cảm giác họ biết nói tiếng Anh, nhưng chỉ thử dìm anh ta xuống. Vì vậy, anh đã học nhiều cụm từ gì đó như: "Không, không, chúng ta không nói chuyện bằng tiếng Ý [hay Đức, v.v] lúc này. Tại sao chúng ta không thực hành tiếng Anh?" bằng giọng bản địa hoàn hảo. Anh ấy dám chắc không bao giờ bị thử thách. Họ luôn chuyển sang tiếng Anh và không hề biết anh không biết nói ngôn ngữ của họ. Sẽ khó hiện nay tìm được người có thể nói tuyệt đối không biết tiếng Anh, nhất là trong giới trẻ, và ở Nhật, họ sẽ đánh, nếu bạn cố gắng nói tiếng Nhật. Người Nhật yêu tất cả mọi cái của Mỹ, và ngôn ngữ là chìa khóa để họ hiểu biết nền văn hóa pop của chúng ta.

Tôi đã làm show ở Berlin, nơi chỉ có một nhân viên kỹ thuật biết nói ít tiếng Anh. Chúng tôi đã chơi ở International Congress Centrum, là thương hiệu mới. Kế hoạch là chỉ xử dụng đội kỹ thuật ánh sáng và trang thiết bị tại chỗ cho show của công ty Mercedes-Benz. Vì chúng tôi đã load-in 2 ngày theo lịch, tôi đã đồng ý thử làm việc với đội kỹ thuật. Chúng tôi có một thông dịch, nhưng tôi biết cô ấy sẽ bận rộn với những người khác hầu hết thời gian (và tôi đã đúng). Tôi nói đội kỹ thuật đều nói được một ít tiếng Anh. Thật tế giám đốc kỹ thuật cơ sở là người Mỹ, nhưng ông không thể thời gian để giúp một tay, ông đã có cơ sở rất lớn với các nhà hát và không gian hội nghị khác. Vì vậy, tôi đã để mặc thiết bị của riêng mình.

Với nhiều cử chỉ và vài từ tôi biết, chúng tôi đã gắn kết show lại. Vấn đề thật sự gọi follow spot. Những gì tôi đã tính trước là viết tất cả cue ra và dành nhiều thời gian với người nói được tiếng Anh qua từng cue cho đến khi tôi nghĩ ông ta đã hiểu. Sau đó, tôi sẽ chỉ cue tiếp theo và ông ta sẽ đọc cue bằng tiếng Đức cho những người vận hành follow spot và tôi sẽ nói từ GO hay BLACKOUT (Hauptregler) hay Fade Out (Ausblender) bằng tiếng Đức. Đội kỹ thuật đã rất cố gắng và đã làm việc đáng ngưỡng mộ. Dĩ nhiên, chúng tôi đã có 2 ngày diễn tập load-in trong thời gian này, vì vậy tôi không bỏ lỡ cơ hội này. Tôi sẽ không khuyên bạn nên thử chuyện này chút nào.

Cũng ở Đức, tôi thấy chính mình cố gắng thuyết phục các quan chức địa phương treo giàn khung ánh sáng rất an toàn từ một sàn diễn thời trang tại nhà hát thành phố, đẹp nhưng rất c. Mỗi viên chức đi qua đều nói chúng tôi phải làm nhanh hơn. Cuối cùng, chúng tôi phải gọi đến Burgermeister (thị trưởng) của thị trấn. Ban tổ chức ở Đức đã hành động như thông dịch và đứng giữa, và mọi người đã nói quá nhanh, nên tôi không hiểu đang xảy ra cái, ngoại trừ việc họ làm không giống cách treo giàn khung của tôi. Cuối cùng tôi đã cho dừng lại đủ lâu để tôi ra hiệu tất cả chúng ta nên đi trên sàn catwalk để tôi có thể cho họ thấy những gì chúng tôi cần làm. Một lần trên sàn diễn, tôi gọi người tổ chức để nói với họ tất cả chúng ta đứng ở điểm mà chúng tôi muốn gắn thêm giàn khung còn nặng hơn giàn ánh sáng! Chúng tôi đã làm show đúng theo kế hoạch.

Trách nhiệm

Trong phần lớn nước châu Âu, đặc biệt là ở Đức, giám đốc kỹ thuật chịu trách nhiệm riêng về sự an toàn của nhà hát. Ông ta có thể bị tổ chức hợp pháp quy trách nhiệm, bị phạt tiền, hay bị tù nếu có tai nạn. Sự quan tâm rất lớn của những cơ quan khắp châu Âu và Anh là rigging. Phần nhiều tòa nhà rất cũ và bị nghi ngờ khả năng chịu tải thật tế. Không bị sốc khi kế hoạch đại diện cho tất cả rigging và các điểm treo cable và trọng lượng tải của được yêu cầu trước show. Trên thật tế, Greater London Council (GLC, vì nó được gọi bởi dân London) sẽ yêu cầu một kế hoạch như vậy và họ sẽ cần phải chấp thuận vài ngày trước hay sẽ không có show.

Đây là chuyện thật tế tôi muốn phổ biến tại Mỹ. Tôi tin tôi đã làm việc với những rigger tốt nhất thế giới, và an toàn luôn là sự quan tâm hàng đầu, nhưng ngay cả họ sẽ là người đầu tiên phải thừa nhận rằng nhiều tòa nhà đã không được thanh tra kiểm tra an toàn trong nhiều năm qua và nhấn mạnh rằng cấu trúc có thể thay đổi từ ngày này sang ngày khác. Bất kỳ người thiết kế lưu diễn hay rigger đều không lo lắng về mỗi tòa nhà người ấy đi vào là đồ ngốc, và mức độ quan tâm cao là những gì bảo vệ chúng ta an toàn.

George Gilsbach, rigger cho ca nhạc nổi tiếng, nói ông thật sự khuyến khích những cơ sở muốn xem bản kế hoạch rigging của mình. Nếu họ có kiến thức về những rủi ro tiềm năng là đủ yên tâm. Gilsbach đã tìm thấy rằng các tòa nhà nhiều hơn và nhiều hơn nữa cần kế hoạch này. Chương trình chứng nhận rigging của ESTA (xem chương 2) cũng giúp kết nối những rigger và xây dựng các kỹ sư kết cấu trong những tòa nhà càng nhiều hơn nữa.

Nguồn cung cấp điện

Vấn đề nguồn điện không nghiêm trọng nếu bạn đang xử dụng công ty cung cấp thiết bị ca nhạc Anh. Họ đang chuẩn bị thiết lập nhiều nguồn điện khác nhau trong mỗi quốc gia và có adapter để làm việc này, tuy nhiên, nếu bạn nhấn mạnh vào việc mang console ánh sáng riêng từ Mỹ,phải chắc chắn console của bạn có thể chấp nhận input 220-volt hay yêu cầu biến thế để cắm hay bạn sẽ xui xẻo. Nhiều console cho rock & roll không có hệ thống adapter tích hợp, do đó sẽ hoạt động ở 110 và 220 volt, cũng như những phiên bản moving light gần đây. Bất kỳ thiết bị ban nhạc nào có motor hay quạt sẽ yêu cầu adapter 50-chu kỳ, rất mắc tiền, vì vậy tốt hơn nên thuê trang thiết bị (organ, console, keyboard, ...) ở Anh.

Lưu diễn tại Nam Mỹ

Thị trường cho nghệ sĩ đi lưu diễn ở Mexico, Trung và Nam Mỹ rất lớn - không chỉ nghệ sĩ Latin mà còn những nghệ sĩ nói tiếng Anh có thể vẽ ra đám đông khổng lồ. Những người này quan tâm để xem đèn flash và màu của show lưu diễn lớn như chúng ta. Mạng Univision và truyền hình Telemundo phát sóng những chương trình âm nhạc đặc biệt và những chương trình trao giải trên khắp Nam Mỹ. Những chương trình này phụ thuộc nhiều vào màu và moving light, do đó, không cần thắc mắc mọi người muốn xem những hiệu ứng live tương tự. Gần như loại chương trình Las Vegas luôn là thương hiệu cho các show Latin, do đó, không cần thắc mắc khu vực này chạy theo Mỹ với phong cách ánh sáng rock & roll sớm hơn bất cứ nơi nào khác. Nhu cầu này đã mang nhiều công ty âm thanh ánh sáng Mỹ và Anh tới Mỹ Latinh để bán sản phẩm của họ, bắt đầu là những công ty liên doanh, hay độc lập, như Vari*Lite đã làm. Thiết bị có sẵn đã tăng dần mỗi năm đến điểm khá dễ để có thiết kế gần phù hợp với giàn khung của Mỹ.

Nguồn điện phức tạp

Nguồn điện không nghi ngờ gì là phần khó khăn nhất khi lưu diễn xuống biên giới phía nam. Nguồn điện (điện áp và chu kỳ) thay đổi không chỉ ở từng quốc gia mà còn tùy từng thành phố trong vài trường hợp. Tuy nhiên, vấn đề không phải là giới hạn điện áp. Nếu chu kỳ (còn gọi là hertz) giảm xuống dưới 60, điều này có thể làm thiệt hại lớn cho bất kỳ thiết bị nào có motor, bao gồm quạt trong rack dimmerconsole. Trong vài thành phố, chẳng hạn như Mexico City, bạn có thể theo dõi dịch vụ input và thấy thay đổi 20 - hay 30-volt khi các nhà máy địa phương cắt điện. Khi soundcheck, điện áp có thể là gần 100 volts, nhưng rồi nó có thể nhảy lên cao đến 135 volt. Quá điện áp này khả năng gây tổn hại cho bất kỳ và tất cả thiết bị điện tử. Mặt khác, máy tính 120-volt được thiết kế để tự động tắt khi điện áp hay chu kỳ thấp.

Văn hóa Latin

Thế giới Latin không dễ bị phân biệt đối xử nếu bạn không nói tiếng Tây Ban Nha hay Bồ Đào Nha (Brazil). Có vài sự phân biệt đối xử trong thế giới Latin đối với người Mexico Tây Ban Nha, và Tây Ban Nha Castilian nói tiếng Tây Ban Nha. Tôi hoàn toàn bị sốc khi thấy kỹ sư âm thanh cho ngôi sao hành động lớn của Mexico ra vẻ trịch thượng với đội kỹ thuật Mexico. Khi tôi hỏi vấn đề ra sao, ông nói thẳng với tôi rằng người Tây Ban Nha nghĩ rằng người nói tiếng Tây Ban Nha cùng hội đều thấp kém hơn. Tôi hy vọng đây là một trường hợp cá biệt, vì tôi đã luôn l được đối xử rất tốt trong chuyến đi Mexico và các nước khác ở phía nam biên giới. Brazil là nước duy nhất ở Nam Mỹ nói tiếng Bồ Đào Nha. Họ hợp hay vượt quá cuộc sống đầy màu sắc của những nước láng giềng phía bắc chứa đầy những nền văn hóa đa sắc tộc và sự thưởng thức múa và âm nhạc.

Lưu diễn tại Nhật và châu Á

Người châu Á có thể gia nhập muộn vào thị trường ca nhạc như hệ thống tour lưu diễn gói gọn, nhưng, theo sự dẫn đầu của người Nhật, những nước ở châu Á đã trở thành thị trường lớn cho nghệ sĩ Mỹ và châu Âu. Sự khác biệt văn hóa và ngôn ngữ cực đoan dường như không thể vượt qua, nhưng người châu Á thì không vậy. Họ luôn nghiên cứu, thực hành tiếng Anh và chào đón cơ hội nói sinh ngữ. Chúng tôi sẽ tập trung thảo luận vào Nhật, bởi vì nó là thị trường châu Á lớn nhất.

Văn hóa Nhà hát Nhật

Sự khác biệt văn hóa giữa hai nước sẽ mất nhiều giờ giải thích, thậm chí chỉ hời hợt. Ken Lammers, sinh ra ở Nhật, cha mẹ người Mỹ, đã bỏ ra 3 năm sống ở đó, và ông đã làm việc theo cách riêng để trở thành người quản lý trong những công ty ánh sáng lớn nhất Nhật. Gần đây, ông bắt đầu thành lập công ty riêng để cung cấp điều phối viên hậu trường biết song ngữ cũng như dịch vụ tư vấn. Ông sẽ là người đầu tiên nói rằng ông sẽ không bao giờ hoàn toàn là ”người Nhật”. Không tuyên bố thỏa đáng, người Nhật coi sân khấu như là một nghệ thuật tinh chế sao cho mẫu số chung của nó đơn giản nhất. Ánh sáng để làm cho họ có thể thấy và không là phần ấn tượng của nhà hát truyền thống Nhật. Vì vậy, ánh sáng phải thật sáng, thậm chí, thật rõ để khán giả có thể thấy sự nhíu mày hay ngón tay co rúm trong vở kịch Kabuki hay Noh. Hình thức và chuyển động là chìa khóa cho những nghệ thuật ấn tượng cổ xưa này.

Nhà hát và chương trình ca nhạc

Tất cả nhà hát lớn ở Nhật, được xây dựng sau chiến tranh thế giới thứ II. Hầu hết do chính quyền, trường học, thành phố, quận, hay các cơ quan có thẩm quyền sở hữu. được xây dựng để xử dụng cho cộng đồng, và mỗi cái được thiết kế để phục vụ như một nhà hát trang bị đầy đủ để xử lý tất cả loại hình nghệ thuật biểu diễn. Hầu hết hệ thống rạp hát được tiêu chuẩn hóa cho thật hiệu quả. Vì nhà hát đều phục vụ cộng đồng như nhau, không người hay nhóm nào có thể chiếm lĩnh hội trường thời gian dài. Điều này có nghĩa hầu hết show phải bắt đầu thiết lập vào buổi sáng. Khác vài nhà hát tư nhân, rất khó thiết lập và focus trước buổi diễn tập lâu hơn 3 hay 4 giờ.

Việc xử dụng media màu và kiểm soát phức tạp hơn khi vào Nhật đều theo hai cách - qua nhà hát theo phong cách phương Tây và múa hiện đại của Mỹ. Noi gương Martha Graham và người khác, múa hiện đại của Nhật thường thử nghiệm và sáng tạo, đã làm phải xử dụng loại ánh sáng mới.

Đầu thập niên 1960, Nhật đã có thiết bị cho thuê tại chỗ, ngoại trừ những người phục vụ cho ngành công nghiệp phim. Khi truyền hình ra khỏi phòng thu và bắt đầu quay trong nhà hát, bắt đầu xuất hiện vài công ty cho thuê ánh sáng. Đây là khi dimmer 6-kW, 6-channel giới thiệu ra thị trường đầu tiên.

Khi ca nhạc rock & roll đến Nhật, người Nhật rất ngạc nhiên khi thấy mọi người muốn mang hệ thống ánh sáng đầy đủ vào nhà hát đã có sẵn rồi. Trong thời gian dài, nghệ sĩ đã phải xử dụng hệ thống tại chỗ, trừ khi họ mang theo toàn bộ từ nước ngoài. Budokan ở Tokyo đã mở cửa cho ca nhạc và ảnh hưởng nhất trên thiết bị lưu diễn. Bắt đầu xử dụng giàn khung, mặc dù làm bằng sắt. Hầu hết thiết bị cho thuê đều xử dụng đèn 120-volt của Mỹ vì kinh tế. Lumen và nhiệt độ màu khá dở, vì dùng điện áp tiêu chuẩn Nhật 100 volts. Vào cuối thập niên 1970, một trong công ty cho thuê ánh sáng, Kyoritsu, thực hiện PAR-64 100-volt đầu tiên. Ngay cả với đèn này, nhiều hội trường không đủ năng lượng cho show, do đó họ buộc phải thuê máy phát điện để điện áp bất kỳ. Hầu hết người tổ chức đã chấp nhận nhu cầu máy phát điện như một phần chi phí của chương trình, do đó, hầu hết tour lưu diễn từ nước ngoài bây giờ có thể có consoledimmer riêng. Vài tour lưu diễn của nghệ sĩ Nhật nổi tiếng có hệ thống đầy đủ, nhưng việc xử dụng thiết bị nhà hát vẫn còn phổ biến.

Nhật không có công ty sản xuất đầy đủ dịch vụ. Gần nhất là Tập đoàn Shimizu, nhưng họ không thiết bị ánh sáng hay âm thanh riêng. Shimizu là công ty chuyên ca nhạc lớn nhất, bảy sân khấu mái, họ tổng số 855 nhân viên toàn thời gian và khoảng 500 bán thời gian, bao gồm nhân viên bán vé, bảo vệ, vận chuyển, và đội kỹ thuật. Họ có nhiều cơ sở tập luyện đầy đủ kích cỡ, nhiều motor CM hơn bất kỳ công ty nào khác trên thế giới, màn hình LED, camera, và cơ sở chế tạo. Họ cũng có văn phòng chi nhánh ở Bắc Kinh, New York, Dallas, và London.

Công ty ánh sáng ở Nhật

Chỉ một Tokyo thôi, đã rất nhiều công ty ánh sáng cộng với vài nhóm sân khấu có bộ phận ánh sáng đăng ký với Lighting Engineers Association của Nhật. Nhưng chỉ có vài nhóm có thể cung cấp thiết bị cho tour diễn cho diễn viên phương Tây. Hiện nay, các công ty đó bao gồm Kyoritsu Ltd (công ty ánh sáng lớn nhất); Kawamoto Stage Lighting, Big-1, Inc; Lighting Version Ltd; Sogobutai, Inc, và Tokyo Lighting, Inc Họ thường cung cấp đội kỹ thuật riêng.

Nguồn điện địa phương

Nhật là nước duy nhất trên thế giới xử dụng điện 100-volt AC tại 50/60 chu kỳ. Cũng hữu ích khi biết miền Bắc Nhật là 50 chu kỳ trong khi miền nam Nhật 60 chu kỳ. Hơn nữa, không có luật bắt buộc mỗi đèn phải tiếp đất. Phải có nối đất khi cài đặt vào CB chính, nhưng ngã ra riêng không cần nối đất. Khác với châu Âu và Australia, ngã chia điện phổ biến là giống như ở Mỹ. Nếu bạn mang theo thiết bị cần nối đất, chắc chắn rằng bạn phải tự làm và không phụ thuộc vào nhà hát có tiếp đất. Kiểm tra trước khi bạn nối bất cứ cái gì.

Một phần lý do không chỉ đơn giản là gắn CB trong nhà hát có liên quan đến luật điện của Nhật. Bất kỳ việc nối điện tạm thời hơn 100 kW (khoảng 300 amps) cần phải có giám sát viên đủ tiêu chuẩn. Thật dễ thấy điều này sẽ thành tốn kém khi chỉ sáu hay bảy show mỗi tháng cần dịch vụ này. Điều này cũng áp dụng cho máy phát điện, nhưng miễn là có người vận hành từ công ty máy phát điện họ cho phép.

Máy phát điện và máy biến áp

Để đối phó với vấn đề 100-volt, thường xử dụng máy phát điện có thể đẩy lên 120 volt. luật ô nhiễm tiếng ồn nghiêm ngặt, máy phát điện phải cách âm tốt (blimped). Kích cỡ phổ biến nhất khoảng 120kVA (kilovolt - ampe). Cái có sẵn lớn nhất là khoảng 300kVA. Mạch rẽ có thể thay đổi tất cả kích cỡ, vì vậy điện áp giữa hai chân nóng là 440 hay 220 volt và sau đó có thể thay đổi đến 50 volts. Bằng cách này, có thể tất cả loại điện áp cần thiết. Ngoài ra, chu kỳ có thể thay đổi từ 50 đến 60. Cách đối phó khác cho vấn đề chuyển đổi nguồn điệnlắp thêm biến thế có thể khai thác điện áp cao hơn phù hợp với thiết bị nhập khẩu. Nhiều console và moving light không cần chuyển đổi nguồn, nó sẽ tự động thay đổi điện áp input, nhưng phải cẩn thận, trong vài trường hợp, bạn có thể phải thực hiện thay đổi này bằng tay.

Thiết bị có sẵn:

Moving light đang phổ biến, đặc biệt là Martin và Vari * Lite.

■ PAR-64 - Ngay cả sau khi PAR 64-100-volt, nhiều công ty vẫn tiếp tục xử dụng đèn 120-volt, vì chỉ có đèn flood luồng hẹp và trung bình mới có điện áp thấp. Nếu bạn cần focus rất chặt loại đèn rất hẹp và muốn nó phải sáng hơn flood trung bình 100-volt, thì bạn sẽ có vấn đề. Năm 1984, đã sản xuất bóng đèn 500-watt rất hẹp (very narrow). Đèn này rất hiệu quả vì nó sáng hơn đèn 120 volt -1000-watt, khi xử dụng trên hệ thống của họ, 100-volt.

Đèn Ellipsoidal - Sự xuất hiện vở nhạc kịch Broadway đến Nhật dẫn đến công ty Nhật mua rất nhiều đèn ellipsoidal. Phổ biến nhất là đèn ellipsoidal reflector spotlights(ERSs) 19 - và 36-độ có bóng đèn 100-volt. Cũng có đèn ellipsoidal do Nhật thực hiện có thấu kính zoom. Luồng sáng của nó chỉ bằng ellipsoidal 19- độ khi focus hẹp nhất. Nếu bạn cần ellipsoidal 10-độ, tốt nhất mang nó theo. Mặc dù hàng tồn kho đã phát triển, chỉ vài công ty có . Phổ biến là thuê thêm, nhưng nếu có thời gian sẽ cho phép thương lượng giữa các công ty.

Thiết bị chiếu - Mặc dù máy chiếu RDS (được biết đến ở Mỹ máy chiếu cảnh (Scene Machine) RDS được chế tạo ở Nhật, sự sẵn có đầu hiệu ứng vẫn hạn chế, đặc biệt là những slide kính sơn hình. Nếu bạn cần phải xử dụng hệ thống từ xa và thay đổi tốc độ hay trang trong show, tốt nhất mang theo cái của bạn. Bạn có thể slide 35-mm và thiết bị chiếu phim, và vì hầu hết được nhập khẩu làm cho thiết bị bạn đang xử dụng ở Mỹ có thể cũng có sẵn. Thiết bị chiếu video, LED và media server mới bây giờ cũng có sẵn.

Follow spot - Hầu hết nhà hát đều trang bị thiết bị xenon 2-kW, thường bốn cái trong một nhà hát. Đối với buổi biểu diễn trong loại điểm diễn khác, công ty cho thuê sẽ cung cấp đúng nhu cầu của bạn. Khá thú vị khi lưu ý người vận hành ở Nhật coi khinh những kẻ đổi và đặt màu bằng tay. Ken Lammers nói: ông bị phản ứng ngay khi ông nói với người thiết kế nước ngoài, show của họ chỉ thực hiện theo cách này. Họ đạt mức hoạt động trơn tru và chính xác, ngay cả trên show rock nhanh, không thể xác định cho hầu hết mọi người.

Thiết bị ánh sáng khác

Nói chung, tất cả kích cỡ đèn Fresnels, striplights, và planoconvex spot đều có sẵn. Thiết bị do người Nhật làm khá tuyệt và tốt hơn thiết bị của Mỹ và châu Âu, nhưng bạn cần phải làm việc với nó trước khi bạn cam kết thiết kế đầy đủ bằng thiết bị không quen.

Giàn khung và trục nâng - Thiết bị CM Hoist được chấp nhận tại Nhật. Vài giàn khung được nhập khẩu, nhưng vài bộ được thực hiện tại Nhật giống y thiết kế châu Âu. Máy nâng phải chuyển đổi điện áp của Nhật vì sự khác biệt về điện áp từ Mỹ và Châu Âu.

■ Laser - Không có luật về việc xử dụng laser, nhưng áp dụng vài hạn chế của địa phương. Lasers có sẵn, và người tổ chức có thể đưa bạn gặp chuyên gia.

Giàn phông - Vì vài điểm diễn sân khấu nhỏ hơn so với loại tour xử dụng ở Mỹ, tour lưu diễn có thể xử dụng phiên bản thu nhỏ xây dựng tại Nhật để tiết kiệm chi phí vận chuyển.

Khói lửa - quy định được thiết lập bởi mỗi hội trường, thành phố, hay lực lượng cứu hỏa. Việc cấp phép có thể mất đến một tháng, và có thể được yêu cầu thông báo trước bằng văn bản. Vào ngày làm show, thanh tra viên có quyền không chấp thuận, ngay cả khi bạn thực hiện đúng thứ tự theo văn bản đã ban hành.

Rigging

Nếu hệ thống ánh sáng có thể bố trí trên ống thẳng, sẽ làm mọi người tham gia dễ hơn. Nhà hát không thích giàn khung treo vào lưới điện của họ, dù cho nó nhẹ hơn thiết bị thay thế. Nếu bạn phải mang theo giàn khung, nên chuẩn bị giàn chống đất. Luật màn lửa rất nghiêm ngặt, vì vậy không được treo giàn khung cấu hình hộp, trừ phi treo đằng sau màn. Giải pháp duy nhất là di chuyển nghệ sĩ xa khán giả, nhưng không làm diễn viên hài lòng.

Loại hội trường ở sân thi đấu đang dần dần cho phép rigging, nhưng mỗi cái có hạn chế trọng lượng khác nhau và hầu hết có vẻ lố bịch so với giới hạn của Mỹ. Budokan, một trong những điểm diễn nổi tiếng và lớn nhất ở Nhật, đã trải qua vài giai đoạn liên quan đến rigging. Hội trường này xây dựng cho Thế vận hội 1964 và có trần bê tông bị lỗi. Giàn khung của một trong những tập đoàn nước ngoài đầu tiên đã làm thiệt hại, do đó giàn khung đã bị cấm 6 năm. Sau khi tham khảo lâu dài với kiến trúc sư đã thiết kế xây dựng, hiện nay đã cài đặt những điểm treo. Mỗi điểm có máy đo để truy xuất thông tin ngay lập tức. Nếu vượt quá mức hạn chế trọng lượng, chuông cảnh báo và phải dừng công việc cho đến khi nó có thể cố định lại. Mỗi điểm có giới hạn trọng lượng khác nhau, tùy thuộc vào cách các điểm khác đang được xử dụng ra sao. Chỉ chọn dây treongười Nhật chấp thuận palang dây cable. Máy tính điều khiển tất cả điểm này, và nó sẽ cho phép mười kế hoạch. Bạn phải thiết kế lưới điện phù hợp với một trong những kế hoạch này. Tổng trọng lượng cho phép là 7,2 tấn, nhưng vì những hạn chế phân bố trọng lượng, nên chỉ có khoảng 5 tấn có thể đặt trêm khu vực sân khấu. Nếu bạn dùng giàn chống đất, không hạn chế.

Vận chuyển

Tất cả xe tải đều 11-tấn, khung xe thẳng dài 36 feet. Vài máy kéo – vận chuyển giàn khung có sẵn tại Nhật. May thay, tất cả đường xá ở Nhật, ngay cả ở nông thôn, đều được bảo quản xuất sắc.

Nhân viên đội kỹ thuật và tại chỗ

Không có nghiệp đoàn cho hậu đài tại Nhật, mặc dù vài nhà hát tư nhân có nghiệp đoàn lao động tại chỗ. Hội trường thuộc sở hữu chính quyền sẽ có đội hai nhân viên ánh sáng chỉ đóng vai trò giám sát. Giữa những show, họ bảo trì cơ sở rất tuyệt. Đội kỹ thuật load-in và chạy show của bạn đều ký hợp đồng từ bên ngoài. Điều này thường thực hiện bởi ban tổ chức qua Shimizu Group, hay công ty ánh sáng, và nhà hát đã không nói gì đến công ty được thuê. Nếu show đi lưu diễn ngoài Tokyo, những người chủ chốt sẽ đi lưu diễn với show và đội địa phương sẽ chọn mỗi khi dừng lại. Việc này sắp xếp bởi những công ty ánh sáng qua văn phòng khu vực hay sự thỏa thuận của họ với công ty địa phương đó.

Đội kỹ thuật không có giờ nghỉ hay giờ tối thiểu. Họ được trả tiền trong ngày và có tiền thưởng nếu làm qua đêm. Đội kỹ thuật đầy đủ sẽ làm từ load-in đến load-out, ngay cả khi vào ngày hôm sau. Hầu hết người Nhật đều có thái độ, "Hãy có công việc trên và sau đó nghỉ ngơi". Hầu hết người trong đội sẽ muốn làm việc cho đến khi hoàn tất việc focus trước khi nghỉ, ngay cả khi điều đó làm bỏ bữa ăn trưa. Người tổ chức Nhật không có thói quen cấp bữa ăn cho đội Nhật. Nếu họ làm vậy, chắc chắn sẽ giống bữa ăn đặc biệt đã đặt cho các thành viên đội kỹ thuật Mỹ và châu Âu. bữa ăn điển hình cho công nhân Nhật sẽ không ngon miệng với hầu hết nước khác, ngay cả nếu họ nghĩ đã ăn thực phẩm Nhật ở những nước khác. Chế độ ăn uống rất khác và nên dùng thử trước khi bạn có thể ăn bất cứ cái gì có sẵn.

Thanh toán và người tổ chức

Người tổ chức thường hợp đồng hệ thống ánh sáng, âm thanh, vận chuyển, rigging, và dàn dựng cho tour lưu diễn chứ không phải do người quản lý nghệ sĩ, thường thực hiện ở Mỹ, Nam Mỹ và châu Âu. Không người tổ chức Nhật nào được độc quyền tại cơ sở nào. Những công ty ánh sáng và âm thanh có quan hệ với nhiều người tổ chức khác nhau, và không phải đấu thầu như ở Mỹ. Trong quá khứ, khó thuyết phục người tổ chức để có hệ thống ánh sáng trong tour. Bây giờ hầu như tất cả tour đều đi lưu diễn với toàn bộ hệ thống.

Cũng như tại Mỹ, chi phí cho chương trình đang gia tăng, phần lớn là do thiết kế ngày càng lớn hơn. Là chuyện bình thường khi người tổ chức viết vào hợp đồng mà nghệ sĩ bị giới hạn chi phí cố định cho chương trìnhnếu nghệ sĩ muốn thêm phải trả người tổ chức những chi phí bổ sung. Kế hoạch ánh sáng sẽ bị cắt bớt trong cuộc họp về chương trình giữa người tổ chức Nhật và công ty thiết bị, do đó, bạn phải chuẩn bị thuyết phục nghệ sĩ hay quản lý trả hết nợ hay sẵn sàng cắt bớt thiết kế. Chi phí cho thiết bị và đội kỹ thuật tăng thêm khoảng 1/3 so với ở Mỹ.

Ban tổ chức Nhật chính yếu là nghệ sĩ Udo Artists, chủ yếu xử lý tất cả ca nhạc rock & roll, và Positive Productions, xử lý rất nhiều nghệ sĩ rap và R & B.

Nhà hát và Hội trường khác

Hầu hết nhà hát đều có thính phòng 3000-chỗ ngồi, và vài điểm diễn sân khấu rất rộng theo tiêu chuẩn Mỹ. Có thể thấy sân khấu rộng 100-foot mở phía ngoài màn, nhưng chiều sâu hoạt động thì rất nông. Mặt khác, nhiều sân khấu bị thu hẹp do nhu cầu của nhà hát Kabuki truyền thống, do đó, bạn nên chuẩn bị trước cẩn thận. Những hội trường lớn hơn thường là phòng tập thể thao có thể chứa 5000 7000 người. Có khoảng bốn hội trường Nhật chứa được 10.000 người. Gần đây, những nghệ sĩ như Madonna, Bon Jovi, và Christina Aguilera đã xử dụng sân vận động vì nhu cầu vé lớn hơn.

Như đã đề cập ở trên, hầu hết hội trường do chính quyền điều hành và do đó những quy tắc họ áp đặt không có logic rõ rệt, thậm chí chiết khấu cả sự khác biệt văn hóa. Quan chức nào cũng như quan chức trên toàn thế giới.

Việc đặt chỗ hội trường phải thực hiện sớm, thường là một năm. Điều này có nghĩa nhiều lần người tổ chức sẽ đặt trước hội trường dù là ông không có dự kiến nghệ sĩ vào lúc đó. Hội trường, được chính quyền sở hữu, phải cho cơ hội bình đẳng cho tất cả những người muốn áp dụng những ngày này, do đó nó không thể có nhiều hơn vài ngày liên tục. Nếu nghệ sĩ muốn hay bán vé lâu hơn, người tổ chức thường họp với nhau và thay đổi lịch trình khi có thể, nhưng nó không phải cho thỏa thuận có thể thực hiện, do đó, không nên trông chờ kéo dài chương trình.

Từng hội trường có thời điểm mở màn khác, nhưng theo quy tắc thông thường, thời điểm bắt đầu từ 7:00 hay 7:30 pm. Hội trường sẽ muốn show kết thúc lúc 9:00 pm. Điều này không vì lịch làm việc của nhân viên hội trường mà còn vì lợi ích của khán giả. Hầu hết mọi người đến nhà hát trực tiếp sau khi đi làm hay đi học. Phần lớn đều xử dụng giao thông công cộng, rồi sau đó phải mất ít nhất một giờ đi xe, vì vậy họ cần lên đường lúc 10 pm. Rất phổ biến khi thấy khi có người rời khỏi show trước bài hát cuối cùng để lên xe điện, không phải vì show diễn dở.

Một lý do khác cho thời điểm kết thúc sớm là tiếng ồn. Hình phạt hợp pháp cho người tổ chức rất khắc nghiệt khi vi phạm luật ô nhiễm tiếng ồn. Vì nhà cửa được xây dựng trên tất cả vùng đất trống, cửa ra vào load-in có thể nhìn thẳng vào phòng ngủ của ai đó. Tiếng ồn sau 11 pm không được dung thứ, và nhà hát sẽ bị khiếu nại ngay lập tức nếu xem nhẹ quy ước ngầm này.

Đạo đức kinh doanh

Cách kinh doanh thực hiện tại Nhật có thể là một câu đố. Chúng ta đã nghe về người Nhật quan tâm đến việc tiết kiệm trên tất cả sự quan tâm khác. Các hình thức kinh doanh vui chơi giải trí cũng xa lạ đối với người phương Tây. Tôi tin rằng ở Nhật, 4% tổng doanh thu của một công ty sẽ khấu trừ thuế kinh doanh giải trí. Thân thiện hơn là mời khách hàng ra dùng bữa ăn tối và thức uống, nó là một phần của ngày làm việc bình thường. Tôi thường thấy một doanh nhân, cặp xách vẫn trong tay, rời khỏi quán bar lúc 9 pm, chào tạm biệt nhóm đàn ông cũng trang bị tương tự, và đi về chuyến tàu điện ngầm cuối cùng về nhà. Đó là một nghi lễ kỳ vọng cho giám đốc điều hành công ty, và là hành vi phạm tội lớn khi từ chối lời mời như vậy.

Một điều cần xem xét là tôn ty trong công ty bạn. Nếu xếp của bạn (thường dịch là cấp trên) ăn tối với khách hàng quan trọng, bạn có thể được yêu cầu tham dự. Và, nếu bạn quản lý một bộ phận, trợ lý của bạn cũng sẽ tham dự. Tất cả điều này cho thấy tình trạng và vị trí, không vì họ cần lời khuyên của nhân viên.

Điều này sẽ đem lại luật kinh doanh khác tại Nhật. Thường câu hỏi được yêu cầu trực tiếp của kỹ thuật viên và không được trả lời rõ ràng. Hệ thống ở Nhật đòi hỏi, khi có mặt cấp trên, người trả lời là người có thứ hạng cao hơn. Phương Tây có thể xem như là một thí dụ về sự phụ thuộc, nhưng bạn nên nhận ra rằng nó phù hợp với người Nhật, ý thức trật tự, tôn trọng người lớn tuổi và những vị trí cao hơn trong kinh doanh.

Người Nhật tự hào rất giống phương Tây trong giao dịch kinh doanh giải trí, và thị trường ánh sáng của họ đã phát triển để theo kịp những tour vào nước này, do đó, bạn không nên làm khó trong việc có danh sách đèn của bạn, nhưng chắc chắn yêu cầu phải làm trước thời gian dài.

Tôn trọng những nền văn hóa khác

Lưu diễn tại Nhật hay bất kỳ quốc gia nào nước ngoài khá hứng thú và đầy thử thách. Đừng vội đánh giá phương pháp và thói quen làm việc bạn gặp phải ở nước ngoài, thay vào đó, nhìn vào cơ cấu xã hội và kinh tế của xã hội của quốc gia đó. Mỹ có liên kết văn hóa với châu Âu, nhưng tour châu Á có thể là một thách thức. Bất kể vấn đề gì về đất nước bạn đang đi lưu diễn, hãy nhớ rằng công dân đang trên sân nhà của họ, và bạn nên tôn trọng đức tin và cách thức tiến hành kinh doanh của họ. Hãy dành thời gian chuẩn bị cho những tour lưu diễn nước ngoài của bạn, không chỉ về mặt kỹ thuật nhưng còn về mặt tinh thần và văn hóa, nữa.

----------------- Hết chương 08 ----------------

 

 

 

Add comment


GIÁO TRÌNH

CATALOG SCAN

Ai đang truy cập

We have 4 guests online
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay84
mod_vvisit_counterHôm qua623

Comment mới nhất

  • thienhungcaphe 21.08.2018 07:46
    Cám ơn rất hay, nhưng không thấy chương 6 ...

    Read more...

     
  • tanngoclighting 17.10.2014 00:33
    Ngoài ra, tuỳ thuộc theo từng hãng sản ...

    Read more...

     
  • tanngoclighting 17.10.2014 00:26
    Sorry Khi đọc về cấu tạo đèn Fresnel (hình ...

    Read more...

     
  • tanngoclighting 17.10.2014 00:14  
  • huonggiangcbe 11.10.2014 19:20
    Cháu đã gửi mail đăng ký một quyển ...

    Read more...